Đoạn....lương duyên?!...
Đoạn… lương duyên?!...
Nào hay ảo mộng hồi chưa dứt
Để biết tim yêu nhịp vẫn còn…
Cúc vàng thu tựa đầu non
Chiều xơ ráng đỏ hẳn còn ngàn dâu
Mây thành bơ bải về đâu
Lua rua gió rếch đụn sầu xa xa
Tứ ngày ràng rạng lân la
Cù lao khuyết một thanh hoa tầm nhìn
Ba vạn thêm sáu ngàn tin
Lời than thở bóng dấu in cho cùng
Riêng kia là mấy chẳng chung
Vọng chim khách khách tương phùng bặt tăm
Tương tri lạ đủ trăm năm
Mắt tơ quen mộng quầng thâm huyền tình
Lòng kiêng một mớ tương trinh
Dạ liêu xiêu bước lặng nhìn thiên thai
Hàng sông nhịp nối hàng tay
Duyên thừa mùi mẫn kiếp say ngùi ngùi
Chim bay mỏi cánh nào thôi
Thương thay hạc lánh nẻo đời phù vân
Cảnh hoài cảnh đoái tha nhân
Tiếng lơi bóng bẩy chữ ngần ngừ lem
Hai ngang ba phết vần têm
Nhược kinh sương thụ hớ hên hồng trần
Kia miền chân ái nương thân
Nỗi đau chiêm nghiệm tiếc lần thương nhau
Xuân qua xuân lại tươi màu
Chiều bi chiều thảm nát nhàu chiều thôi
Lá rơi mặc chiếc lá rơi
Ngày minh bội ám ngày chơi vơi nằm
Trăng mong dễ khuyết ngày rằm
Đợi vay dạo bể luân trầm tìm vui
Đôi bờ một cõi thiên nhai
Lạnh lùng thân xác hình hài nhìn nhau
Thảo sao mộ khúc tiêu dao
Chuông dây manh mối tình nào thôi vương
Kinh yêu buộc riết vô thường
Niệm từ ủy khuất du dương cầu kỳ
Mù u nương thí mùa chi
Sãi tình dằng dặc tóc thì đương xanh
Đơn sai giọt tủi long lanh
Mọng thì mọng ứa ngọt lành trên môi
Tự buồn tự ngẩn ngơ ôi
Áo ni vạt níu tự ngồi tà lau…
Nước lỡ đổ đi sầu hứng lại
Cho ngần ấy lệ thẫn thờ rơi.
(Nguyen Dai ngo) 29/07/2014.
_Mắt tỏ tâm phiền_
Nhận xét