Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 12, 2023

Tư văn thực họa hà… kham tiếu?!...

Hình ảnh
 Tư văn thực họa hà… kham tiếu?!... Đạo thế trầm thăng đời người đoạn khổ Con chim non lưỡng lự ngắm cành cong Trứng nằm yên đặng những khi nghiêng tổ Xuống thấp lên cao vừa vặn đủ vòng Cửa thiên đàng vội khép cánh ngây ngô Môi trời miệng đất sặc mùi hoan lạc Đợi hồi luân tâm vực dậy khỏi mồ Du tử thực máu tim sôi khao khát Tiếng thoi đưa mắt cửi nhắm mơ hồ Ngoài hiên vắng giọt mưa xuân tết lụa Rộn kinh kỳ én liệng khắp thành đô Mi ngài ngượng ngùng đào xiêm tự thủa Vừng hồng bước nắng giẫm thềm mây úa Gió vô tình lay ngọn cỏ tương tư  Hoa cười nhạt đừng mỉa mai hương nữa Bướm lang thang sắc nhụy đỗi mệt nhừ Đắm say một hớp dặt dè vị ngọt Thấm bao mùa ngày trống rỗng ngắc ngư Hồ nghiêng chuếch choáng thoạt đây mà ngót Đã tỉnh thiên thu bóng nước nhạt mờ Bờ thin thít con thuyền lao xao sóng Lặng lẽ xuôi dòng lạc chốn hư vô Thời gian vỡ mầm từ ly ngưng đọng Giọt lệ rơi chốn không động thẫn thờ Buổi nhìn lại bóng ngày xa tít tắp Quãng non buồn lối phủ ánh rêu phong Hẹn đêm trở gố...

Xao xuyến… một cuối đông?!...

Hình ảnh
 Xao xuyến… một cuối đông?!... Ngây thơ ngày rảo bước nắng tươi hồng Chợt phố ngẩn ngơ đường mơ dáng mộng Khát vọng tuổi đôi mươi đầy sức sống Tình say mê thắp ngọn lửa nung lòng Tim yêu khêu lay động chốn thinh không Ý nghĩ rụt rè hồn gờn gợn sóng Mởn sắc đỏ môi hôn hoài cháy bỏng Nay xưa còn chiếc bóng một mùa đông. (Nguyen Dai ngo) 17/12/2014. _Động mùa_

Mưa dĩ vãng..!!!

Hình ảnh
 Mưa dĩ vãng..!!! Mưa lất phất trong đêm tung bụi trắng Đông tràn về hoang vắng lạnh đơn côi Xưa chung lối tình thắm ngọt bờ môi Người … nỡ đành xa… rời vòng tay ấm Sâu đáy mắt chìm ngập màu u ám Chỉ mình thôi …sao ảm đạm… đơn côi Tay khỏa sương… tim chấp chới lệ rơi Mong tìm lại khoảng trời … mưa dĩ vãng….!!! (Nguyen Dai ngo)  14/12/2012. _Mắt tỏ tâm phiền_

Vùi Đông … cõi nhớ?!...

Hình ảnh
 Vùi Đông … cõi nhớ?!... Thời gian ngủ vùi Rong rêu quàng thân đá Khoác áo lông mùa ủ mùa Đông thật lạ Gió Đông rả chưa kịp mà gió Tây chừng đã Tan rã trong mùa bạt ngược ngày cũ chưa qua Ngày biến tấu Mùa ngân nga biệt khúc Đồng vọng mùa, ngày ngắt quãng giữa thinh không Mặc âm bỗng trầm đập va cảm xúc lay động Khép mí hờ môi ngày mùa khẩu nối liền tâm khẳm tình hà Cổ tay Đông trắng tuyết pha Làn sương lành lạnh mùa ngà ngà say Về tây nắng vẽ chân mày Gió lay ngọn trúc vương mây cành đào Nào… Vời vợi non cao Ngày căng mắt dõi cặm sào mà trông Hàn băng phong tỏa lối lệ lưng tròng Hư không bạch nhạt màu mong sắc nhớ  Tòa ngang khoảng gợn hay mùa ngỡ Dãy dọc miền lưu mộng cảnh chờ Hồn mông lung thảo ý vùng tâm mơ Tấc dạ tái tê khờ khạo còn giữ Si cuồng quản thúc tình giam quá khứ Cản ngăn tim can dự trở mạch yêu Thẫn thờ mùa trở liêu xiêu Ngày mơ vãn mộng xuôi chiều về thương Tim cô riết cạnh đau dường… (Nguyen Dai ngo) 12/12/2013. _Linh hồn lang bạt_

Khúc dạ hờn?!...

Hình ảnh
 Khúc dạ hờn?!... Ngầu tuyến lệ mi hờn rưng rức tủi Nhạt nhòa hoen mờ bụi mắt thâm sâu Những âm xưa bi khúc vọng thiên sầu Kết nỗi nhớ tim khâu luồn từng mũi Tâm trĩu nặng hồn tựa đè chân núi Vẫy vùng trong tàn lụi tình lâm ly Day dứt tương lai quá khứ cùng kỳ Héo hon tiếng biệt ly mùa hắt hủi. (Nguyen Dai ngo) 10/12/2103.

Trì?!..

Hình ảnh
 Trì?!... Với tầng vô ngã vói cõi vô biên Soi lục thức cung thiền tâm nấn ná Khổ đau từ bản ngã Lục dục giang đầu kiếp trả căn nguyên Nhãn trần thân lụy hẳn vì duyên Chìm đắm những sắc màu tươi mới lạ Thiệt căn lời rỉ rả Uốn lượn tầng âm sóng gợn miền Biệt phân âu cảm xúc gọi tên Yêu rồi ghét oán hờn hoan hỷ Tâm khởi  đắn đo thiệt hơn vùng chân ý Chát ngầm thanh vị xuyên giác mũi kim Nhiễm xúc trần chế ngự thể thanh nguyên Những ảo giác mơ hồ hữu vị Tỉnh giác đời thôi lãng phí Mộng mị vãn hồi …  tiền kiếp hợp viên. (Nguyen Dai ngo) 06/12/2013. _Linh hồn tồn tại_

Giấc cô miên?!...

Hình ảnh
 Giấc cô miên?!... Ngày trong khóe mắt lệ tràn run rẩy Tiếng thở dài … chờ đêm xuống tựa một bờ vai Cho nức nở ngày cuộn nếp sầu tê dại Ngã vào đêm nghe rời rã nơi thây Hồn quanh quẩn ngày ươn đêm che đậy Ướp nỗi niềm làn sương muối đắng cay Về đâu đấy… cõi vô biên chực chờ chết giãy Cuối chân trời ngờ nghệch níu đường mây Đêm vẫn biết … từ thưở nao ngày vẫn vậy Khoảnh khắc giao thời  đêm sẵn đợi, ngày chẳng hay Ngày lưu luyến hoàng hôn ngập ngừng nán lại Một bóng hình trong ký ức chẳng nhạt phai Tay đêm gối ngày trăn trở nét mệt nhoài Nhịp hòa tiếng nơi buồng tim tạc những hồn nhiên từ ái Khư khư dệt kén ngày nhốt sầu ươm hoang hoải Ngày lịm dần Ngày lầm lũi Đêm rót trăng vàng dang vòng tay ấm chờ dỗ giấc … ngày đuối mộng say! (Nguyen Dai ngo) 02/12/2013.