Tư văn thực họa hà… kham tiếu?!...

 Tư văn thực họa hà… kham tiếu?!...


Đạo thế trầm thăng đời người đoạn khổ

Con chim non lưỡng lự ngắm cành cong

Trứng nằm yên đặng những khi nghiêng tổ

Xuống thấp lên cao vừa vặn đủ vòng


Cửa thiên đàng vội khép cánh ngây ngô

Môi trời miệng đất sặc mùi hoan lạc

Đợi hồi luân tâm vực dậy khỏi mồ

Du tử thực máu tim sôi khao khát


Tiếng thoi đưa mắt cửi nhắm mơ hồ

Ngoài hiên vắng giọt mưa xuân tết lụa

Rộn kinh kỳ én liệng khắp thành đô

Mi ngài ngượng ngùng đào xiêm tự thủa


Vừng hồng bước nắng giẫm thềm mây úa

Gió vô tình lay ngọn cỏ tương tư 

Hoa cười nhạt đừng mỉa mai hương nữa

Bướm lang thang sắc nhụy đỗi mệt nhừ


Đắm say một hớp dặt dè vị ngọt

Thấm bao mùa ngày trống rỗng ngắc ngư

Hồ nghiêng chuếch choáng thoạt đây mà ngót

Đã tỉnh thiên thu bóng nước nhạt mờ


Bờ thin thít con thuyền lao xao sóng

Lặng lẽ xuôi dòng lạc chốn hư vô

Thời gian vỡ mầm từ ly ngưng đọng

Giọt lệ rơi chốn không động thẫn thờ


Buổi nhìn lại bóng ngày xa tít tắp

Quãng non buồn lối phủ ánh rêu phong

Hẹn đêm trở gối mộng xưa về gặp

Tình lỡ trăm năm chẳng thẹn kiếp cuồng.

(Nguyen Dai ngo) 27/12/2014.

_Linh hồn lang bạt_



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tiếng thở…mùa?!...

49 làng quan họ…?!

Trước mùa... đông?!...