Giấc cô miên?!...
Giấc cô miên?!...
Ngày trong khóe mắt lệ tràn run rẩy
Tiếng thở dài …
chờ đêm xuống tựa một bờ vai
Cho nức nở ngày cuộn nếp sầu tê dại
Ngã vào đêm nghe rời rã nơi thây
Hồn quanh quẩn ngày ươn đêm che đậy
Ướp nỗi niềm làn sương muối đắng cay
Về đâu đấy…
cõi vô biên chực chờ chết giãy
Cuối chân trời ngờ nghệch níu đường mây
Đêm vẫn biết …
từ thưở nao ngày vẫn vậy
Khoảnh khắc giao thời
đêm sẵn đợi, ngày chẳng hay
Ngày lưu luyến hoàng hôn ngập ngừng nán lại
Một bóng hình trong ký ức chẳng nhạt phai
Tay đêm gối ngày trăn trở nét mệt nhoài
Nhịp hòa tiếng nơi buồng tim tạc những hồn nhiên từ ái
Khư khư dệt kén ngày nhốt sầu ươm hoang hoải
Ngày lịm dần
Ngày lầm lũi
Đêm rót trăng vàng dang vòng tay ấm chờ dỗ giấc …
ngày đuối mộng say!
(Nguyen Dai ngo) 02/12/2013.

Nhận xét