Rồi… khi?!...
Rồi… khi?!...
Ngớt vỗ tay tiếng sau cùng
Màn hạ dứt mông lung
Cảnh ngỡ lạnh lùng mà điềm nhiên cháy bỏng
Lời đã giấu tiếc chi sao đành cất giọng
Quá khứ lùi vào dĩ vãng chỉ hằn sâu
Nụ cười tỏ nét niềm đau
Bình thường lắm phải lần đầu e mà sợ hãi
Ngại ngần quen ngần ngại
Một mình dần quen chẳng có nhau
Có gì là vĩnh cửu và mãi mãi dài lâu
Vòng tròn khép hờ địa cầu đôi miền xứ lạ
Muộn mằn nửa vời mà nghe như đã
Những bi thương sửng sốt đến tự hào
Mùa lao xao ngày hờn tủi thong dong
Mặc chồng chất khoản thương yêu trót nợ
Ngậm ngùi thác chông chênh qua ghềnh trắc trở
Dòng thanh minh loang vỡ sóng thiết tha…
(Nguyen Dai ngo) 20/07/2014.
_Động mùa_
Nhận xét