Tôi với trời bơ vơ?!...
Tôi với trời bơ vơ?!...
Những sắc độ đậm nhạt từ vàng tới vàng cam gợi nhớ đến sự chuyển mình của mùa thu…
Mùa thu cũng ngấp nghé để cũng chỉ mang đầy ấp những nỗi buồn
về đâu đấy một ẩn ức trong cõi sống mơ hồ, hoang hoại…
Thu kết thảm lá vàng khô để thơ mộng, xao xuyến những buổi tàn phai…
Không mấy niềm hy vọng…
Mỗi lần thu tới cứ vu vơ nghĩ rằng hình như mùa thu năm nào của ta lại trở về thăm ta…
Tất cả đều rất mơ hồ, không rõ nét, không xác định..
mà lờ mờ trong màn sương khói của những giấc mộng và những kỷ niệm không phai…
Không hiểu sao Thu buồn chở đầy ắp cả một hồn…?!
…
Tiếng cười không rạng rỡ
Thu buồn gợi gì trong mắt mơ
Gió miên mang nghẹt thở
Tâm nghuệch ngoạc chơi vơi
Lá rơi rơi
Sầu chẳng vơi
Ngày mệt tàn hơi
Đỉnh cao mặt tròn chới với
Mây lờ lững mây trôi
Về nơi…
Mây về đâu mây hỡi
Ngắm cảnh sắc tơi bời
Gió bỏ mặc mây đó
Mây hững hờ mây trôi
Thu buồn lạ những độ Thu tới
Ôm mảnh đời chỉ gợi niềm đau
Thu là ai mãi u sầu
Nhìn hoa lá rụng gục đầu khóc than
Thưở hoa lá xuân sang làm bạn
Thu trở về điêu tàn khóc than
Lá rụng hoa sắc thay vàng
Cành trơ nhuỵ rã suối ngàn cạn khô
Lòng dợn sóng nhấp nhô chao đảo
Tiết trời hư hao
Hồn mê mệt gió lao xao
Đôi mưa về bất chợt
Một trận mưa giông
Một cơn mưa rì rào
Đủ ướt vai áo bạc màu thời gian
Chút mơ màng, mộng mị…
Hồn đi hoang… lang thang…
Gắng gượng gieo mình
Không thương tiếc
Trong vòng xoáy
Thời gian….
(Nguyen Dai ngo) 07/2012.
Nhận xét