Hỏa niệm?!...
Hỏa niệm?!...
Tờ rơi lịch số, lá trút hơi thở vàng nhuộm tiết buồn tênh
Búi tóc thời gian, chiều phai gió sương trắng mờ non nhạt thếch
Cun cút im lời, chiều hoang vệt xám loang loang một cõi bồng bềnh
Thạch sùng tắc lưỡi, tối mịt giếng khô thin thít nửa phiên ngờ nghệch
Lê thê chữ vắn thêm dài
Ngắn ngủi tình ươm chửa kết
Ồ!
Quy lai khứ mãn nhân sinh
Phúc chậm hồi xuân
Duyên hờn tuẫn tiết
Mầm đương gieo mộng, tỉ tê cảnh tượng tựa vuông tròn
Hạt đã định hình, lận đận cơn mơ hồ thô kệch
Phương nào sóng nước thôi cuồn cuộn, hồ hải phũ phê
Chốn nọ thị phi kịp hả hê, bụi trần thêu dệt
Dũi phù sanh thăm thẳm bạc nẻo mong còn
Say cực lạc đê mê xanh rêu tâm bấn kiệt
Hỏa can hừng hực thiêu từng lượng máu, chiết thanh cao lừa lọc cáu thanh cao
Phong lĩnh vi vu trượt những triền non, ru thuần khiết thanh trừ phương thuần khiết
Nỉ non!
Bể khổ há tương không
Vô thường đâu dị biệt
Buổi ngã thương thương
Mùa nằm tiếc tiếc
Lực lưỡng uy uy
Ngây thơ liệt liệt
Luận điệu thiết tha
Ngôn từ tha thiết
Âm bỗng du dương
Tiếng dường rên xiết
Mẩu xương ló mồ
Vầng trăng tỏa nhiệt
Kẻ đến hay hay
Người về biết biết
Ảo hóa lung linh
Thật cô sền sệt
Mặt mẽ hẳn nghênh nghênh
Mi huyền vờ liếc liếc
Ô hề!
Phải lắm chứ em tôi
Hay rằng ư hiền triết
Tiêu dao vì chỉ nhoáng nam thần, thế đáng nới cơi
Ngơ ngác đã đành thoạt nữ thánh, sao mà quyện riết
Mùa này:
Nhân đen lúc đỏ, chợt hứng chợt tung
Trái đắng khi chua, vừa khinh vừa miệt
Vừa khỏa vũng lầy đáy trong kịp tanh tanh kiếp sống ao bèo
Thoạt thái mớ rau răm nhỏ để nhẫn nhẫn nồi canh cá diếc
Nét sơ chung cứ lý lực tranh, đoản mộng nhiễm hàn băng sương khảm đá
Hồn lãng vãng y hồ thiên lý, kham sầu bát âm mộ khí du huyệt
Mật tiễn dã vô ngôn bất tật, khê cốc diện diện viễn chung trinh
Phùng nghênh di cố ảnh tư liên, mộc bài giang giang trường khí tiết
Nay rồi lạc ý mùa nghe
Khúc hạc thiên hồi cách biệt.
(Nguyen Dai ngo) 28/08/2014.
_Động mùa_

Nhận xét