Một đời phụ nhau?!...
Một đời phụ nhau?!...
Từ khi bỏ mặc Má cu Tèo
Nợ mãi ân tình chết bỏ theo
Thưở ấy vờ quen chừng ngã ẹo
Bây giờ có gặp cũng làm eo
Tiền xu mỏng bóp vay đã kẹo
Bạc giấy dày ngăn trả nên bèo
Mấy độ Thu về trông những nẻo
Trong lòng thấy nặng bởi chì đeo
Trong lòng thấy nặng bởi chì đeo
Phải gỡ lần sâu xuống ruột phèo
Nhột quá co mình răng giả ẽo
Cười to há miệng lưỡi ngây nhèo
Còn chi nữa, cạnh ai giầy kéo
Hết thật rồi, bên kẻ mũ treo
Tuổi tí đa phần không hảo mẹo
Thời duyên lỡ dệt ắt mang đèo
Thời duyên lỡ dệt ắt mang đèo
Lửa bắt rơm hừng nghĩa cạn queo
Bữa củ đành no đồng lệch chéo
Ngày rau nỡ đói ruộng ngay lèo
Đầu phơi nắng nhuộm già gân đẽo
Tóc khỏa sương trùm lão sợi leo
Đất bỏ phai màu thêm lạnh lẽo
Con đò quạnh quẽ bến tìm neo
Con đò quạnh quẽ bến tìm neo
Chốn cũ người xưa cảnh phận nghèo
Dãi nắng đời nay còn dạ réo
Dầm sương kiếp nữa hẳn lòng reo
Đìu hiu tỏa khói rèm mây ghẹo
Vắng lặng tàn tro cửa gió quèo
Khắc khoải thời gian liền mãn sẹo
Mùi hương ái mộng thỏa câu chèo
Mùi hương ái mộng thỏa câu chèo
Tháng rộng năm dài chỉ hút heo
Nhủ Điệp rằng đây cành thôi héo
Khuyên Quỳnh hỡi đó nụ đừng teo
Vì đâu bậu lẻ vầng dương véo
Chẳng lẽ mình riêng ánh nguyệt vèo
Bóng lả chiều quê hồn nhạt nhẽo
Sông buồn ngấn lệ tủi hờn gieo.
(Nguyen Dai ngo) 08/08/2013.
_Động mùa_

Nhận xét