Mùa về theo từng cuộc lữ?!...
Mùa về theo từng cuộc lữ?!...
Người là khách ta mưu cầu đưa đón
Phận mạt hèn trong những đám bùn nhơ
Chưa từng ước ao nào mơ lựa chọn
Đưa người đi nhủ chút ơn kia nhờ
Ta đi về theo những chuyến bơ vơ
Đưa người đến và rồi ta cũng đến
Nẻo đường xa qua ánh mắt ơ thờ
Và nơi đó với ta như lần hẹn
Ta đâu biết chở luôn bao cảm xúc
Tự bao giờ nay đã thành thói quen
Miệt mài lắm phải đâu người thúc giục
Nào khinh khi vai trần đã ám đen
Đưa người đến với tên gọi hạnh phúc
Thân mệt nhoài theo những bước đảo điên
Cho lần thấy trong tim người ngã gục
Những vết thương vĩnh viễn chẳng thể liền
Dòng đời biến chuyển vòng quay vô hướng
Lái lèo mùa qua năm tháng ngã nghiêng
Dốc tình đứng cậy khó cao ngất ngưỡng
Chẳng ngại gì thôi cứ thế an nhiên
Nào hay biết ta nào đâu hay biết
Từng hạt mưa vỗ mặt như muốn xiên
Cho những thấy lệ người loang từng vệt
Nụ cười kia luôn ẩn chứa nỗi niềm
Mùa chẳng hẹn cuộc lữ xưa dần hiện
Chầm chậm theo về cùng với lãng quên
Rồi bỗng chốc như mây trời tan biến
Khách cuối cùng cũng là khách đầu tiên.
(Nguyen Dai ngo) 09/08/2015.
_Linh hồn tồn tại_

Nhận xét