Xa?!...
Xa?!...
-
Rời xa…
Em đứng lại trước tượng đài sừng sững
Thẹn thùng…
Nét duyên ấy ngời lên đỏ lựng
Sĩ tử thời ấy cô độc lang thang
Vạn nẻo đường trống trải chỉ còn mơ mộng một thi nhân
-
Đỉnh tháp cao hay tiếng nào còn vọng vang
Dòng mực chảy tuôn tràn loe ngòi bút
Mọi suy vấn nhởn nhơ nơi hiện thực
Lượng máu dồn cảm xúc chẳng tiêu tan
-
Hai cuộc đời dù hạnh phúc đã rẽ ngang
Một bên ghét, một bên yêu trong lồng ngực trái
Hiển nhiên chẳng gì thuộc về mãi mãi
Bận lòng chi hoàng hôn ráng ửng vàng
-
Khoảng trời Thu yên bình chốn ngổn ngang
Và chẳng hẹn giữa thai kỳ chuyển dạ
Từng chiếc lá vàng rơi… theo bước mùa vội vã
Gió hững hờ mây vương víu ngày sang
-
Em bước tiếp sao bước đi hoài tha thẩn
Mơ lại ngày gặp kẻ hành khất lang thang
Tình vung vãi để ta nhặt…
Hà cớ chi em lòng vướng bận
Chợt nhận ra…
Đâu đó…
Đôi khi chẳng muộn màng!...
(Nguyen Dai ngo) 06/08/2017.
.jpg)
Nhận xét