Hồn côi?!....
Hồn côi?!...
Này Anh…
những kỷ niệm mong manh đã dần lạnh ngắt
mùa dằn vặt
trở sầu
thành bước ngoặc lòng se thắt … thế sao
Những ngọt ngào ước ao lưng chừng dốc
Vỡ òa thoát ly trên làn mi ngà ngọc
sao cứ thể
ngần trong!
Anh…
có những phút lắng đọng hồn nặng trĩu
chắc bởi sợi tơ tình làm tim anh vướng víu
chết ngạt em
say đắm rã rời…
Này Anh…
những ngày tháng ta bên nhau dường đã cũ
bao giông tố sóng thét gào
từng cơn mưa lũ
thuyền liêu xiêu
bờ bến tiêu điều
muôn chiều quạnh quẽ
là thế…
phải không Anh?!...
Làn sương
Giăng gầy guộc mảnh mai
Khỏa màn đêm êm ái ẩn hình hài
si dại chốn xa xôi
Thoáng ngại ngùng
ấp e bóng tối
Bấy lâu vẫn một điều chưa nói
và ai kia chẳng hỏi
Mãi u hoài với vấn vương
Ngọn cỏ
trĩu nặng giọt sương
sâu trong mắt long lanh ngần ngượng
nhỏ thành dòng buông lơi dòng lệ
khoảng tối thênh thang lắm đọa đày
Ngày trở dậy
Thao thức trật trầy
Giấc khuya động đậy
Lỡ cảnh bình minh…
Nửa mùa yêu qua vội phải chăng chỉ còn nửa
mùa nhớ nhung cho Thu vàng phai tháng năm dài hoen rỉ, hay vì…
Hình bóng xa tình chìm theo dĩ vãng đã nhạt
nhòa bướm chẳng còn say hương luyến mật hoa dường tàn trót một đời sắc thắm lưu
duyên hò hẹn
Vườn yêu hoang vắng ngọn gió chênh vênh tìm
kiếm ngõ thân quen mây ngại ngần lõi len chờ đan những tia sáng họa ảo ảnh hư
không kết cầu vồng
Níu kéo quá khứ sau bức bình phong cũ kỹ những
sắc hồng còn vương trong ký ức một sớm mai vươn dậy ngã tím hoàng hôn thổn thức
dẳng dai đêm tận dần rời xa thực tại
Não nùng hồ hãi những cung âm vọng lại cõi
thiên thai khúc biến tấu bi hài kiếp tình vay duyên say hồn ngất lảo đảo trong
cung quãng hững hờ
Ảo mộng phù du
Hồn côi… một mảnh…
(Nguyen Dai ngo) 26/09/2013.

Nhận xét