Hồn lay động?!...

 Hồn lay động?!... 


Hiến xác thân phù sa bồi từng mảng, gợi những chiều phiêu lãng ngắm hoàng hôn

Trời sắc tím buồn vương nắng ngập hồn, thêm se sắt gió từng cơn buốt lạnh

Chắp vá những yêu thương sầu khơi gạn, tìm lại gì những tản mạn sinh thời

Rêu xanh phủ tình đời bạc như vôi, thời gian trôi chẳng thể ngơi ngừng nghỉ

Những đêm trăng sao kề bên non nỉ, sương vương sầu tình ý mãi khắc ghi

Lớp cỏ mây mơn mởn tuổi xuân thì, từng phiến đá cứ ghì thân ôm chặt

Trong giấc mơ cỏ mây mơ rất thật, những hình hài hiện thực chẳng vu vơ

Bình minh lên mang đến những bất ngờ, yêu thương hạnh phúc giấc mơ hoài bão.

(Nguyen Dai ngo) 2012.

_Linh hồn tồn tại_



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tiếng thở…mùa?!...

49 làng quan họ…?!

Trước mùa... đông?!...