Đơn côi?!...

 Đơn côi?!...


Sầu len lỏi đọa đày tim nhỏ

Từng vết hằn thương nhớ in sâu

Sương pha lệ úa mi nhàu

Lòng thôi nức nở ngực đau từng giờ


Sầu ngây để hồn mơ ngất lịm

Môi hững hờ câm nín ngẩn ngơ

Vời trông dĩ vãng xa mờ

Bóng nghiêng nghiêng ngã lặng lờ thinh không


Tình thơ đó non bồng nhiêu khắc

Bấy cung trầm khoan nhặt gầy hao

Ngày phai tự thưở hôm nào

Hồng hoa rét mướt xanh xao tủi hờn


Ôm khúc nghiệt van lơn mà dỗi

Vỗ về mình thêm tội chính ta

Thương yêu cũ đã nhạt nhòa

Giọt cay giọt đắng vỡ òa trên môi…

(Nguyen Dai ngo) 28/06/2014.

_Mắt tỏ tâm phiền_



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tiếng thở…mùa?!...

49 làng quan họ…?!

Trước mùa... đông?!...