Trượt ngã?!...

 Trượt ngã?!...


Có con sóng bạc đầu

Buồn, chẳng biết về đâu

Lạc vào bờ cát trắng

Hỏi: Tình chờ bao lâu.


Có một vạt nắng chiều

Hình như thấy cô liêu

Nắng bước ra bờ cỏ

Bảo rằng: Ta đã yêu.


Và ngọn gió lang thang

Nay vừa trở lại làng

Nhìn khói trên mái rạ

Gió buồn... cũng thở than.


Khẽ hôn lên vầng trán

Dấu yêu mãi khắc sâu

Nét son vẫn đậm màu

Khát khao vùng biển cạn


Nhớ nhung nắng trở chiều

Hoàng hôn bóng tịch liêu

Hàng dương căng mắt dõi

Chiều rong ruổi phiêu diêu


Sóng vọng tình khơi xa

Tiếng lòng nghe thật lạ

Từng nhịp tim vồn vã

Nhớ mong nào thiết tha…

(Nguyen Dai ngo) 26/02/2014.




Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tiếng thở…mùa?!...

49 làng quan họ…?!

Trước mùa... đông?!...