Vẫn còn đó... Em... Tôi?!

 Vẫn còn đó... Em... Tôi?!


Thu về cảnh sắc mấy xanh tươi

Kiếp nữa đời này cũng thế thôi

Giấu lệ xua tan bao giận dỗi

Niềm vui giữ trọn nở môi cười


Tình xưa thắm thiết già nhiêu tuổi

Ấm áp xuân thì thưở đôi mươi

Nhắm mắt xuôi tay giây phút cuối

Phu thê khắn khít mãi bên người


Những dấu chân xưa vắng bóng người

Niềm vương ngự trị biệt ngày vui

Cát phai vết dấu hoàng hôn tủi

Môi đỏ giờ đây chẳng nụ cười


Một người đợi mãi một người thôi

Nắng chiều buồn bã nắng buông lơi

Ký ức miên mang xa diệu vợi

Thổn thức nay sao bỗng nghẹn lời


Cánh buồm no gió lộng trùng khơi

Lá ơi đừng khóc lệ rơi rơi

Quên người để nhớ tình yêu gợi

Cách biệt phương trời đứa mỗi nơi


Bên cầu nguyện ước mới hôm nao

Nguyệt thẹn sao sa tựa mái đầu

Chớm nở quỳnh hương Thu quyến rũ

Chưa tròn giấc mộng vội xa nhau


Rêu xanh phủ lối bao trăn trở

Đá bạc non cao mấy thức thao

Một thưở yêu người tim hấp hối

Tình xa khuất nẻo… biết về đâu?!


Quạnh quẽ trời Thu dạ xuyến xao

Cành thương chiếc lá mấy hư hao

Bơ vơ gió ngóng mơ tà áo

Lạc lõng mây chờ mộng thức thao


Hội ngộ từ ly sầu ảo não

Duyên tình trắc trở lệ dâng trào

Cuồng phong dậy sóng cơn giông bão

Vẳng tiếng yêu đầu thắm thiết trao


Một ánh trăng nghiêng qua lối ngõ

Âm trầm sâu lắng khúc cầm ngân

Soi bóng tách trà như nói nhỏ

Người ơi thương quá má bồ quân


Sao thẹn long lanh trong mắt đó

Thướt tha mây tóc ngón vê vân

Sóng sánh hương thơm lòng cứ ngỡ

Hơi ấm trao nhau bỗng hoá gần


Ai xóa giùm tôi nỗi cô liêu

Lạc bước hồn hoang ngã bóng chiều

Đường mây diệu vợi thân gầy yếu

Vá lại giùm tôi mảnh tim yêu


Gió lạnh về khuya cảnh cô liêu

Đơn côi chiếc bóng nhớ nhung nhiều

Tơ mềm yếu đuối than thân liễu

Thổn thức xưa tình vọng tiếng tiêu


Chút rứt ray cào nỗi biệt ly

Tiêu sầu chén đắng mối tình si

Sao tàn lướt khướt đà bao kỷ

Nguyệt tận liêu xiêu há mấy kỳ


Trúc biệt lưu sinh hoa mộng mị

Mai từ hóa kiếp đóa Tường Vy

Rêu xanh phủ lấp non hùng vĩ

Vết cứa tim đau…vọng cố tri


Giọt nắng buâng khuâng đợi trước thềm

Mang đi nỗi nhớ giọt sương đêm

Long lanh ánh mắt nào nhung nhớ

Rạo rực bờ môi chửa đặt tên


Hỡi gió chơi vơi nào để nhớ

Này mây lãng đãng cố tìm quên

Song thưa mấy đợi người không đến

Bạc thết thời gian những nỗi niềm


Thương người phần số mãi đơn côi

Duyên nào chẳng bén tựa vai ngồi

Thổn thức đêm trăng sầu một nỗi

Lẻ nguyệt Phong Thu lệ đắng môi


Biệt sơn khê nặng lòng mong nhớ

Ước thề cùng kết tóc se tơ

Tiễn người một khối sầu loang vỡ

Tương ái trùng phùng muôn ý thơ


Cảm xúc xưa qua sao chẳng cũ

Đêm ngày khắc khoải những ưu tư

Hằn vết sâu tâm sầu lữ thứ

Vang vọng đâu đây tiếng tạ từ


Chẳng hờn trách bi ai sầu tủi

Yêu thương nhặt những buổi hoàng hôn

Nhìn nhau người nhé lần sau cuối

Chôn chặt trong tim chẳng lấp vùi


Đêm thâu vẳng tiếng sáo thiên thai

Cầm âm tấu khúc chạnh lòng ai

Nhịp lỡ dây chùn người biệt mãi

Thệ ước tơ hồng duyên sắc phai…

Thu chết - (Nguyen Dai ngo) 16/12/2012.



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tiếng thở…mùa?!...

49 làng quan họ…?!

Trước mùa... đông?!...