Hư huyễn?!...
Hư huyễn?!...
1.
Thu tàn ảm đạm mãi buồn vây
Nguyệt tủi luồng sương ngã bóng gầy
Cả quãng lu mờ chôn dạ ngất
Bao vùng diệu ảo lấp hồn say
Mi nhòe đẫm lệ người xa khuất
Mắt nhạt châu tràn cảnh còn đây
Lạnh lẽo son hồng phai nét để
Bờ môi trở dại tím vơi đầy
2.
Mi nhòe đẫm lệ ảo mờ sương
Khoảng cách tình kia cũng lạ dường
Biệt kẻ chàng ly trông đã hết
Mong người thiếp đợi nghĩ còn vương
Thềm hoang cửa vắng tung rèm xõa
Ngõ nhỏ hiên chờ mặc gió buông
Vẫn biết bây giờ ai mộng tưởng
Ngày xưa chỉ lắm những hoang đường!
3.
Vương còn nghĩ đợi, vắng chờ ai?
Một kỷ nguyên sầu hãy thoát thai!
Đắng vị thường lưu cầu dở bữa
Nồng hương chẳng kết chịu an bài
Vàng nhanh ngỡ dạng màng đêm tối
Trắng chậm e hình buổi sớm mai
Phảng phất rằng tanh bùn lỗi tạ
Màu loang nhụy biếc lẫn vây đài
4.
Còn nguyên vị chẳng ngỡ e rằng…
Kỷ niệm ưu phiền sẽ úa chăng?
Nghĩa viết thành câu dòng nhẹ chuyển
Tình lay cảm ý chữ lâu dừng
Hờn ghen trót lụy thôi vì bởi…
Giận dỗi không bàn chớ phải năng!
Dẫu trước từng đau, yêu khổ hạnh
Nay thì cứu rỗi cuộc đời thăng
5.
Đời yêu chớ lụy chữ, câu phiền
Hãy gắng vui mà sống tự nhiên
Thác đổ ghềnh va nghiền mỗi lượt
Non dời biển tát ngẫm vài phiên
Căn trần mục nát cuồng tâm dữ
Quả nghiệp liền mau giữ trí hiền
Ngưỡng ấy qua rồi chưa tỏ chuyện
Vô thường ắt hẳn gọi tùy duyên?
6.
Chớ để lòng ưu sầu não gọi
Loang dần huyết mạch như làn khói
Lưu hoài biển nhớ đã thành rêu
Giữ mãi trời thương rồi hóa sỏi
Phảng phất son hồng nụ lẻ loi
La đà phấn đỏ cành trơ trọi
Mờ phai kỷ niệm tâm đà chết
Khoảnh khắc hồn rên và chợt dỗi…
7.
Huyết lệ lăn dài nhiễu khảo tâm
Còn dư uất nghẹn hẳn ngây bầm
Dò la cảm xúc miền im nín
Xét hỏi chân tình quãng lặng câm
Mạch hở trao ngày sâu luống trũng
Lòng suy gởi tháng cạn cung trầm
An bài khoáng đãng cho cùng nhận
Huyễn hoặc đời nhau cả kiếp lầm
8.
Cảm mến thương rồi yêu đã cạn
Thuyền kia dẫu mục đinh ghìm ván
Bên trời lảnh lót giọng mình quyên
Cuối bể trầm ngâm lời mỗi nhạn
Sự thể là bao gánh bẽ bàng
Hình dung được mấy phần thanh thản
Tìm đâu lý lẽ rằng minh biện
Dạ dỗi can trường truy kể thán
9.
Trầm luân khổ lụy tình mang gánh
Nặng trĩu hồn đau dằn xé mảnh
Cả lúc nhòa sương đẫm rực hình
Luôn thời nhạt nắng tràn lu ảnh
Bình nguyên rạn nứt bỏ cong vành
Ốc đảo cằn khô lìa gãy cạnh
Nghịch nỗi hoàng hôn chiều cách trở
Đời xuôi bóng ngã sao hoài chạnh
10.
Rạn vỡ từng khoang máu đỏ tràn
Toàn thân rũ rượi ngất lời than
Luồng xuyên giữa tủy đường gân mục
Gọt đẽo trong xương nẻo cốt tàn
Vận khí suy chừng mùa bão trở
Điều hơi ngẫm độ tiết giông càn
Tay e ấp ngực truyền hơi ấm
Nhiệt huyết tim nào vẫn tỏa lan
11.
Ngẫm lối vườn yêu thưở lạc đường
Thăng bằng chợt mất đổ về phương
Tưng bừng bướm thỏa say vần điệu
Rộn rã hoa đùa khởi ái đương
Cỏ ngỡ mùi ngây vờn một sắc
Sương chờ vị ngất tỏa ngàn hương
Vàng anh giọng cất lời non nỉ
Yểu điệu làm duyên nét rõ dường…
12.
Giọng trỗi lưng chừng mưa thác đổ
Trời xưa biệt nắng mây quầng ố
Vầng dương khắc khoải dỗi chưa tà
Ánh nguyệt u hoài e đã tỏ
Thác chảy triền miên đợi lúc ngừng
Ghềnh va dữ dội mong lần đỗ
Quăng mình nước lũ van kỳ cọ
Gột rửa muôn đời con sóng vỗ
13.
Muôn trùng biển khóc gợi sầu mưa
Nhặt kết vào mây cũng chẳng vừa
Giãy chết trong đời tuôn hạt phỉnh
Hồi sinh cuối kiếp gội nhân lừa
Di tà ý nổi ren thùa nhặt
Hoán dã tâm chìm chỉ dệt thưa
Ướt sũng thềm mi âu lệ phỉ
Đêm ngày thổn thức hẹn thề xưa
14.
Giãy nảy cuồng điên sầu rớt nhặt
Môi thờ thững mộng đan viền mắt
Hàn châu lắt lẻo mệt rưng nhoài
Thủy lệ đòng đưa rời hõm cắt
Ánh phản hồi tia buồn đục ngầu
Hình thâu nhận nỗi đau trong vắt
Mồ hôi vị lẫn cay cùng đắng
Đã ủ thời gian dài lạnh ngắt
15.
Châu liền khóe giọt gầy sâu đục
Diễn tả hư tình không hạnh phúc
Lệch thế cân bằng ngã cả khi
Nghiêng vùng tỷ trọng suy cùng lúc
Nụ cười giả tạo lấp đề thơ
Tiếng thở chân thành khơi vũ khúc
Vỗ ngực rền vang hồi trống để
Nâng dòng cảm biến tim hoài giục
16.
Cân lường hết dạ dễ nào khơi
Khổ nỗi người không thoát nợ đời
Nét mực lời văn tranh diễn giải
Thân hình thể trạng gắng cầm hơi
Bàng quan phó mặc khom mình dõi
Chủ động điều nghiên ngã nón mời
Thế sự càn khôn xoay chuyển tĩnh
Lòng thanh bất động vẻ Xuân ngời
17.
Thể rũ tâm nhừ nhọc tới khom
Màu da xỉn mốc xác nhơ còm
Rìa trên sót lại chìa đâm hoảng
Rẻo dưới thừa dư lỡ ngại nhòm
Bọc xếp trùm che vần nỡ thả
Ngăn vùi phủ kín chữ đành gom
Vài dăm thử thách đừng quan ngại
Rộng bước đường đi hỡi kẻ khòm
18.
Trùm khăn giấu mặt khi tình lỡ
Nghĩa ước xưa nguyền duyên chẳng nợ
Củi ướt tàn tro kịp thẫn thờ
Dầu khô lạnh bếp vừa dang dở
Vì do gối cũ lẻ loi chồng
Chắc bởi giường xưa hờ hững vợ
Định tính hoài nghi dần nhủ sẽ
Rồi mai giấc mộng nhiều trăn trở
19.
Lỡ trách nhiều khi bởi giận rồi
Hay vì dỗi khéo thử lòng thôi
Vòng xe mệt chuyển vài con dốc
Cánh quạt đừ xoay những đỉnh đồi
Ngượng chút ta này thăm buổi ngã
Thương nhiều kẻ nọ ngắm ngày trôi
Đông về ngự đỉnh sầu băng giá
Rực rỡ đào tơ nảy mấy chồi
20.
Những biển trời thương ngập lối này
Người qua lối nhỏ lạc nào hay
Sông gào sóng nổi cô quạnh hỡi!
Gió đảo mây chìm nghiệt ngã thay!
Vực thẳm mơ thường khi ấp ủ
Hào sâu nghĩ lạ lúc phơi bày
Sầu reo đục nước vân ngầu đỏ
Dẫu chỉ vô hình ước lệ say
21.
Sâu miền khát vọng những ngày qua
Quãng nhớ trầm tư vẻ ngọc ngà
Lẻ giống hoa khờ cơn vạn võ
Riêng loài cỏ dại nỗi trầm kha
Cầm rung khúc bổng hình sao lẫn
Sáo trỗi cung trầm vẻ nguyệt pha
Họa khắc màn đêm trời nỡ chuyển
Hồn xiêu vật ngõ cố nhân mà…
22.
Tư tình ngật ngưỡng chẳng tròn cung
Phải lắm giờ đây đoạn não nùng
Viễn cảnh âm thầm mong dọ với…
Thời gian lặng lẽ biết chia cùng…
Tươm sầu rắc muộn buồn duyên lẻ
Úa lệ gieo phiền tủi nghĩa chung
Giọt vỡ đôi dòng loang nét uyển
Khờ mi lụy mắt … dẫu muôn trùng…
23.
Đoạn kết lời thay thỉnh hữu sầu
Đời người ngắn ngủi biết về đâu
Mồ thiêng mấy trượng chiều tâm khẩn
Huyệt hiển vài phân nhã ý cầu
Buồn vây hướng trở quen từng chữ
Cảm đón phương tìm lạ mỗi câu
Còn vương cõi thế duyên trần nợ
Gặp gỡ rồi xa… bởi phút đầu…
24.
Tâm hồn ngã lụy bóng hình vương
Kẻ ngẫm người suy luống đoạn trường
Bởi vụng về thua mà vẫn nhớ
Do tài mọn kém chỉ còn thương
Buồng tâm tiễn chốn xưa ai liệu
Khúc dạ đày nơi cũ kẻ lường
Biển rộng trời cao rằng sẽ thấu
Đêm dài trở mộng gánh sầu nương
25.
Mà hay sắc tỏa vẹn khung trời!
Thoảng dịu dàng hương ngát những nơi…
Gió nhẹ nhàng đưa rèm hãy thổi
Mưa lành lạnh kết chỉ đừng rơi
Tàn canh dẫu mắt nghiền không chuyển
Lụy khắc rằng tay giữ chẳng rời
Hoặc giả hay đời sau kiếp nữa
Vương hoài ái nghiệp dẫu tàn hơi
(Nguyen Dai ngo) 16/10/2013.

Nhận xét