Bài đăng

Bất thành?!...

 Bất thành?!... Nhu mì Thạch Thảo đài lưu sắc Yểu điệu Quỳnh Hương cánh giữ thơ Nguyệt lảng sương nhòe loang khúc nhạc Tâm đùn lệ đẫm ướt bài thơ Êm đềm bóng quyện soi tình nước Rộn rã hình say thảo ý thơ Khỏa dạ mây vờn trôi lỡ dáng Xao lòng gió ngã lạc vào thơ U hoài thác vọng đìu hiu cảnh Trắc uẩn non rền quạnh quẽ thơ Đỏ đắn chân tình vui nghĩa bạn Xanh rì giản dị thỏa hồn thơ An bình chữ luận sầu xa vắng Hạnh phúc câu bàn cảm họa thơ (Nguyen Dai ngo) 26/07/2013. (Trường thiên trốn vận & độc vận)

Sông tương?!...

 Sông tương?!... Mây bàng bạc ôm núi non vật vã Cánh nhạn lao đao rời rã một phương Chợt gió lay Thu sắc thái lạ thường Hồn nương tựa va bóng chiều oi ả Cảnh quen hững hờ bỗng thành xa lạ Trong tình cờ mưa ướt cả mùa ngâu Góa bụa phù sa sóng khỏa đục ngầu Đìu hiu bến vắng sông sầu lờ lững… (Nguyen Dai ngo) 24/07/2013.

Dấu địa đàng?!...

 Dấu địa đàng?!... Bóng chiều ngã chạnh hồn Thu dĩ vãng Lời biệt ly vương mắt lệ giụa giàn Buộc đời nhau bằng sợi nhớ thời gian  Tình hỏa ngục khơi mụn tàn duyên thắm Mờ vết dấu lần tìm tim dò dẫm  Mộng rồi mơ đêm gặm nhấm ưu phiền Tại vì sao yêu đắm đuối cuồng điên Gom góp muộn sầu du miền ảo não. (Nguyen Dai ngo) 23/07/2013.

Mãi đi … về mãi?!...

 Mãi đi … về mãi?!... Thu nghĩ ngợi điều chi sầu mãi thế Nhủ lòng thôi nhung nhớ để quên đau Mảnh tim buồn …còn nửa lạc về đâu  Thêu dệt mộng đa mang tâm hùng biện  Dằng dặc nhớ thương cõi hồn mơ huyễn Hãy buông tay ...  đừng quyến luyến tình xa Thu biết … hoàng hôn lãnh đạm dương tà Tạ từ chẳng tiếng Thu qua mãi vọng. (Nguyen Dai ngo) 21/07/2013. _Động mùa _ ....... Thu thưở ấy rồi bao mùa Thu nữa Lá rơi vàng ngập lối mộng tình chưa Hay vẫn hanh hao cằn cỗi nửa mùa Mây cuối trời ngẩn ngơ buồn rượi rã Non vời vợi dốc căng hồn mệt lã Tuổi đá vàng nghiền ngẫm mấy xót xa Màu nhàn nhạt chiều sương khỏa lệ nhòa Lồng lộng gió hồn nghiêng tâm nốc cạn Phù sinh kiếp tình Thu nay mất dạng Lãnh đạm vô tình day dứt đa mang Vết thời gian hằn in dấu địa đàng Thu vàng võ vùi chôn sầu mộ địa. (Nguyen Dai ngo) 21/07/2013.

Rồi… khi?!...

 Rồi… khi?!... Ngớt vỗ tay tiếng sau cùng Màn hạ dứt mông lung Cảnh ngỡ lạnh lùng mà điềm nhiên cháy bỏng Lời đã giấu tiếc chi sao đành cất giọng Quá khứ lùi vào dĩ vãng chỉ hằn sâu Nụ cười tỏ nét niềm đau Bình thường lắm phải lần đầu e mà sợ hãi Ngại ngần quen ngần ngại Một mình dần quen chẳng có nhau Có gì là vĩnh cửu và mãi mãi dài lâu Vòng tròn khép hờ địa cầu đôi miền xứ lạ  Muộn mằn nửa vời mà nghe như đã Những bi thương sửng sốt đến tự hào Mùa lao xao ngày hờn tủi thong dong Mặc chồng chất khoản thương yêu trót nợ Ngậm ngùi thác chông chênh qua ghềnh trắc trở Dòng thanh minh loang vỡ sóng thiết tha… (Nguyen Dai ngo) 20/07/2014. _Động mùa_

Tôi với trời bơ vơ?!...

 Tôi với trời bơ vơ?!... Những sắc độ đậm nhạt từ vàng tới vàng cam gợi nhớ đến sự chuyển mình của mùa thu… Mùa thu cũng ngấp nghé để cũng chỉ mang đầy ấp những nỗi buồn  về đâu đấy một ẩn ức trong cõi sống mơ hồ, hoang hoại… Thu kết thảm lá vàng khô để thơ mộng, xao xuyến những buổi tàn phai… Không mấy niềm hy vọng… Mỗi lần thu tới cứ vu vơ nghĩ rằng hình như mùa thu năm nào của ta lại trở về thăm ta…  Tất cả đều rất mơ hồ, không rõ nét, không xác định.. mà lờ mờ trong màn sương khói của những giấc mộng và những kỷ niệm không phai… Không hiểu sao Thu buồn chở đầy ắp cả một hồn…?! … Tiếng cười không rạng rỡ Thu buồn gợi gì trong mắt mơ Gió miên mang nghẹt thở Tâm nghuệch ngoạc chơi vơi Lá rơi rơi Sầu chẳng vơi Ngày mệt tàn hơi Đỉnh cao mặt tròn chới với Mây lờ lững mây trôi Về nơi… Mây về đâu mây hỡi Ngắm cảnh sắc tơi bời Gió bỏ mặc mây đó Mây hững hờ mây tr...

Lãnh đạm?!...

 Lãnh đạm?!... Dỗi Thu bẽ bàng hoàng hôn giã biệt Ngàn lá nghe lời phán quyết hành hình Ngập ngừng rơi thương tiếc những ngày trinh  Làn gió ngẩn ngơ tựa nhìn khung cửa Hồn lảo đảo chao nghiêng chiều vàng úa Nhịp va tim đau giãy giụa rên nhừ Ứ tràn về mao mạch hoại tâm tư Hoang phế mặc tình bao Thu khắc khoải.  (Nguyen Dai ngo) 17/07/2013.

Kiêu?!...

 Vô đề…Hữu ý?!... Vô đề hữu ý họa cùng chơi Nhạc phổ thành khuôn vẫn thiếu lời Cảm khái hương tràn ai đã gợi Xiêu lòng nhụy hé kẻ từng khơi Vàng rơm bẻ gãy hoài thưa nói Đỏ rạ dần xay cứ đãi mời Lục bát Đường thi lần chẳng mới Vô đề hữu ý họa cùng chơi. (Nguyen Dai ngo) 04/07/2013. ----------------------------------------------------------------------------- Thu?!.. Ngàn sen trắng mộng giấc Thu em Vãn cảnh ba Thu, huệ tím mềm Thu ý quỳnh hồng đôi Hạ dịu  Cạn lời cúc bạch tứ Thu êm Nửa vàng cánh kiến xa rời bến Một đỏ càng cua phiền lụy thềm Buổi nhớ mười giờ ai lục đệm Lan buồn không nói ý chàm thêm. (Nguyen Dai ngo) 03/07/2013. - 8 câu, mỗi câu có 1 từ Thu - 8 câu, mỗi câu có 1 con số - 8 câu, mỗi câu có 1 màu sắc - 8 câu, mỗi câu có 1 loại hoa ----------------------------------------------------------------------------- Kiêu?!... Yêu hoài được mãi cứ hoài yêu Liều thuốc giảm đau vị thu...

Động… mùa?!...

 -.-.-.-.-.-.-.-.-.-.- ~o0o~ -.-.-.-.-.-.-.-.-.-.- Động…  mùa?!... Chiều trong mắt nắng lửa thiêu đỏ rực Mạch dạ ngầm ray rứt dải dung nham Vàng cao rõ thức quặn tình mong mảnh Bá cứng lung lay ngọn gió gừ gầm Nghĩ ngợi gì mây một cõi trầm luân Về quá khứ chống cằm ngồi tư lự Miền tội lỗi không ngưng lời tự thú Chốn thiên thai thiếu vắng quãng thăng trầm Trơ cánh nhạn tiếng diều hâu rít lưỡi Điếng hồn ngây sương lạnh buốt tê hàm Phù vân họa nét bức tường thành cổ Đời người tương lệ phận kiếp trăm năm Lần hò hẹn chết mòn nỗi thương nhớ Buổi hôn hoàng dang dở cảnh bình minh Duyên mười sáu tròn thân nương bể khổ Tuổi hai mươi kiệt xác vướng nhục hình Hoa tình mộng hương còn phảng phất đó Thế nhân sầu sắc chẳng mặn mà đây Dại sao cản gió lạnh ngần hôm ấy Khôn nỡ che áo ấm nẫng bờ vai Ngày phai nhạt cõi lòng vừa chua xót Tim in hằn vết dấu chớm đắng cay Yêu từ ly mùa lưu dư vị ngọt Tình tự về bóng rợp nuối tiếc say Thời thiên vạn nóc dang tay sao hái Bát nguyệt trăm bề cúi mặt hồ s...

Dấu trầm tích… năm xưa?!...

 ---*--*---** ~ o0o ~ **---*--*--- Dấu trầm tích… năm xưa?!... Có gì lõi len  Trong tim nhức nhối Một màu hồng Bao tiếc nuối đã qua Hai khoảng trời Cách biệt  Chẳng giao thoa Cho lần cuối  Dẫu biết là tuyệt vọng Ngày hờ hững Lấp cho đầy Khoảng trống Những xác sơ Bay lượn cuối trời hoang Gió rít lên tung cát bụi bạt ngàn Tiếng hoang dại Xé toan miền ký ức Tình yêu ấy  Thẫm sâu nơi cùng cực Nơi tận cùng  Trong lòng đất tối sâu Nơi huyệt mộ nức nở vạn ý sầu Tình thất lạc Tìm về đâu Nguồn cội… Nếu chiều phai... theo gió mây trôi Nắng loang... mệt mỏi qua đời Ai là người  Đắp mộ cùng tôi Vạn niềm vui Ngày đã tha đi Chỉ còn đây nỗi đau...  Tìm tới Đêm buông rơi... Mộ huyệt chào đời Ngày nắng mới... Nắp quan đóng vội Ngày trôi... Xa xăm xa diệu vợi Mắt đăm chiêu thôi dõi Nghẹn ngào sao chẳng nói Một nỗi… một nỗi lòng ơi… Chơi vơi Chờ đợi Bóng tối Sương rơi Ngày trôi Hồn rời Xác phơi… B...

Đắm đuối mà chi tim yếu đuối!!!

 Đắm đuối mà chi tim yếu đuối!!! Tim đã khép tình yêu nào đã lỡ Giấu tim mình xa ở tận nơi ai Tình nào xưa đành rẽ lối chia hai Đành chấp nhận đau hoài thôi chẳng dứt Len lõi đáy tim nhói từng cơn ray rứt Cõi lòng này sao vực nỗi niềm đau Say đắm nay là yếu đuối âu sầu Sắc hồng để lại màu đen ảm đạm. (Nguyen Dai ngo) 2011.

Không còn… xa?!...

 ---------------- o0o ---------------- Không còn… xa?!... Về với gió mây về nơi xa lắm Chốn cô liêu lạnh lẽo núi non nằm Hồn dấn bước dạo mồ hoang thăm thẳm Vực dậy tình chôn kín đã bao năm Ngồi lặng nhìn mà nghe những trối trăn Lời ly biệt díu dang đời hạn hữu Lệ xưa dỗi son lụa lầy vai áo Mùa rét run sũng ướt được đôi lần Biết rồi quen vờ xa lạ chẳng thân Phiền chi mộng ủ ê hoài tỉnh giấc Tim réo rắt nhiễu loạn nhiều cung bậc Lòng tỉ tê trong thây rữa ngại ngần Một nắm đất hạ huyệt tình chầm chậm Lũ kềnh kềnh diêm dúa chực viếng thăm Những móng vuốt ve vãn thây say đắm Kiếp trầm luân ai oán lả lơi nằm Về với gió mây về thôi nhủ nhắn Về phương trời trống trải chẳng băn khoăn Nơi địa ngục thừa tiếng yêu đầm ấm Kẻ tội đồ ngạo nghễ chẳng ăn năn. (Nguyen Dai ngo) 03/07/2014.

Đoạn....lương duyên?!...

 Đoạn… lương duyên?!... Nào hay ảo mộng hồi chưa dứt Để biết tim yêu nhịp vẫn còn… Cúc vàng thu tựa đầu non Chiều xơ ráng đỏ hẳn còn ngàn dâu Mây thành bơ bải về đâu Lua rua gió rếch đụn sầu xa xa Tứ ngày ràng rạng lân la Cù lao khuyết một thanh hoa tầm nhìn Ba vạn thêm sáu ngàn tin Lời than thở bóng dấu in cho cùng Riêng kia là mấy chẳng chung Vọng chim khách khách tương phùng bặt tăm Tương tri lạ đủ trăm năm Mắt tơ quen mộng quầng thâm huyền tình Lòng kiêng một mớ tương trinh Dạ liêu xiêu bước lặng nhìn thiên thai Hàng sông nhịp nối hàng tay Duyên thừa mùi mẫn kiếp say ngùi ngùi Chim bay mỏi cánh nào thôi Thương thay hạc lánh nẻo đời phù vân Cảnh hoài cảnh đoái tha nhân Tiếng lơi bóng bẩy chữ ngần ngừ lem Hai ngang ba phết vần têm Nhược kinh sương thụ hớ hên hồng trần Kia miền chân ái nương thân Nỗi đau chiêm nghiệm tiếc lần thương nhau Xuân qua xuân lại tươi màu Chiều bi chiều thảm nát nhàu chiều thôi Lá rơi mặc chiếc lá rơi Ngày minh bội ám ngày chơi vơi nằm Trăng mong dễ khuyế...

Thôi... đêm?!...

 ---*--*---** ~ o0o ~ **---*--*--- Thôi …đêm?!... Đêm Qua ngày đêm về nhớ Cách trở buổi hoàng hôn Nắng sớm trở chiều Quay lưng Bỏ mặc không gian Phía trước Vớ được mớ bòng bong Vô tình Buông Một sự thật Hững hờ Tình mềm dễ buộc những mộng mơ Lơ ngơ Lạt riết Cật đâm duyên thốc tình lềnh máu tươi Gá sầu tìm vui Giọt lệ vương Mi đọng Ngập hồn yêu Sao nỡ chết Lặng một hồn Sương về một lối Khuya quá khuya Tim cũng muốn Chia lìa thành đôi mảnh Ốm rồi sao Đêm run Khuya lành lạnh Dáng cây si Ôm vội bóng cây sồi Mây non Bạc thết Ve vuốt Khuyết nửa Trăng già Lượn lờ mặt hồ Trầm ngâm Cô đơn Bờ mong gợn sóng Tứ bề khát khao những âm thanh đồng vọng Qua ngày Ngày nữa Ngày có về không Hay Vẫn thế Đêm lại về với Thinh không. (Nguyen Dai ngo) 20/02/2014.

Vô định?!...

 ~.~*~.~*~.~ oOo ~.~*~.~*~.~ Tôi-gã hành khất lang thang trong định mệnh, cả một đời mòn mỏi bóng dáng em Em-đóa hoa hồng trinh bạch thật dịu êm, mãi dập dềnh lênh đênh trong cõi nhớ Mối tương tư một phiá em ngóng chờ, tôi chết nửa khi thủy chung lẻ bóng Giữa đôi bờ là hai trái tim vô vọng, sao ngàn đời chẳng một nhịp hòa chung? Tôi-hành khất van xin em đến tận cùng, em-trinh bạch vẫn một lòng hoài tưởng Chỉ tình đau là dâng cao ngất ngưởng, cứ chực chờ sóng dập nát đôi tim Ngọn lửa tình yêu anh và em riêng mãi kiếm tìm, ta chẳng thể có một lần cùng thắp Tim anh đau và hồn em rã nát, ta quay về hát khúc hát lang thang.  Foxy 03/10/2012. Kỳ hồ vết sẹo hả hê lai láng Bạc đời nhau vỡ rạn đời nhau Và những tưởng sau mưa trời sáng Ngày căng cơ mùa đuối dạ nhàu Giữa khốn cùng nặng nhẹ đôi mắt sâu Đêm thừa lệ cuối đầu sương rưng rức Quá khứ chẳng buông nhởn nhơ hiện thực Tủi hờn kia vương víu chỉ một câu Trả lại những giối gian lòng thẩm thấu Biết về đâu san sẻ những niềm đau Trông ...

Còn gì... cho nhau?!...

 ~.~*~.~*~.~ oOo ~.~*~.~*~.~ “Hẹn chàng hẹn lúc canh khuya Canh khuya hoa nở mà chưa thấy chàng Tiếc cho duyên kiếp lỡ làng Thiếp ngồi đợi mãi bóng chàng nơi nao…” Còn gì … cho nhau?!... Xưa thề ước hẹn còn đâu Mưa chi thềm ướt nhỏ sầu bên song Mềm tan vị đắng hay không Tim loang dầm lệ gợi lòng đau thương Thầm than phận trách như dường Thân đày tình đọa kiếp hờn duyên thôi Cành vương chiếc lá rơi rơi Xanh rêu thời đá mặc người hương phai Đời vay trả kiếp thêm dài Nguôi chưa hình bóng tháng ngày gầy hao Đành quên chẳng nỡ mà sao... (Nguyen Dai ngo) 17/06/2014. _Mắt tỏ tâm phiền_

Gầy hao?!....

 ~.~*~.~*~.~ oOo ~.~*~.~*~.~ Gầy... hao?!... Mùa về nơi đâu Ngày hun hút sâu Ráng vàng từng sợi nhỏ Bóng câu căng mắt đỏ ngầu Hoàng hôn tủi cảnh trở sầu hoang vắng Muộn phiền chồng chất đầy túi mật không ngăn Vực sâu dĩ vãng gào thét hồn chết lặng Vọng tiếng yêu xưa hơi ấm nồng nàn Niềm cay đắng dần thoát ly bến mộng Bờ tương tư cúi đầu nếm trái ngang Chiều lỗi hẹn để bao mùa trông ngóng Nắng tắt rồi làn mây vẫn chưa tan Mùa về đâu Ngày hun hút sâu Tiếc chi mà ngơ ngẩn Thời gian hớt hải bạc màu Còn chăng ước mơ những ngày tình phiêu lãng Nay một mình lầm lũi từng bước lang thang Dòng sầu hắt hiu mãi xuôi con nước Mưa khóc bên chiều ngập lối thế gian. (Nguyen Dai ngo) 15/06/2014. _Mắt tỏ tâm phiền_

Dị mộc?!...

 ---*--*---** ~ o0o ~ **---*--*---  Dị Mộc?!... 1. Người xa kẻ đợi mãi mong chờ Lạc lõng khung trời rủ sắc thơ Dỗi nét loang màu tâm sự cảnh Vương tình nhạt ý nỗi niềm thơ Về ươm cảm xúc từng con chữ Gột rửa tâm hồn những áng thơ Mỗi phút dần qua nào trở lại Sao đành ngoảnh mặt cứ hờn thơ 2. Chỉ tại vì ta quá hững hờ Không còn giục giã đến cùng thơ Trừ phi biển núi chừng thôi mộng Hoặc giả sông hồ đã hết thơ Nắng tủi cho lòng ru quãng nhạc Mây hờn trỗi dạ quẳng vần thơ Hà chi lảng tránh rồi đây sẽ Chợt hiểu phơi bày dễ viết thơ 3. Kìa muôn ngọn sóng khẽ xô bờ Để mặc mi tràn ướt đẫm thơ Hãy ép dòng châu luồn nhịp thở Ôi đầy tuyến lệ nhỏ hồn thơ Ngày kia ắt hẳn bầu vay rượu Buổi nọ e là túi ngẫm thơ Độc ẩm bao lần môi gõ phách Quay cuồng lưỡi nắn mượt mà thơ 4. Xõa tóc chiều buông vẻ lặng tờ Chim nhoài cánh lượn mỏi tìm thơ Đìu hiu cỏ giận hi...

Bến xưa?!...

 ~.~*~.~*~.~ oOo ~.~*~.~*~.~ Bến xưa?!... Trời hưng hửng nắng sóng xô bờ Tựa khẽ ru lòng muôn ý thơ Triều dâng ái trỗi ngàn thanh vọng Cho chiều tím mộng với tương tư Sầu nên ngẫm miết khổ than đời Dẫu bọt hay bèo kiếp nổi trôi Thấu nghĩa cho tình khinh bạc đổi Cầu nhân niệm ý giữ xin rời    Lâu bền chữ ấy mong chờ kệ Xấu dở câu này bỡn cợt thôi Quạu chỉ phiền thêm hờn lắm dỗi Đâu còn vị thú chẳng buồn chơi Tình hay vướng phải tự bao giờ Chao đảo con thuyền sóng lắc lư Cám cảnh xuôi dòng mê lạc bến Mòn mỏi hanh mùa nhạt cánh thư Lắc rắc mi ngày những giọt mưa Nuối tiếc dần vơi dĩ vãng thừa  Muôn trùng ngược gió mạn thuyền bả Lòng nghe sóng vỗ những âm xưa Chơi buồn chẳng thú vị còn đâu Dỗi lắm hờn thêm phiền chỉ quạu Thôi cợt bỡn này câu dở xấu Kệ chờ mong ấy chữ bền lâu Rời xin giữ ý niệm nhân cầu Đổi bạc khinh tình cho nghĩa thấu Trôi nổi kiếp bèo hay bọt dẫu Đời than khổ miết ngẫm nên sầu Giấc mộng đưa hồn lạc cõi hư Sào cặm hoàng hôn nắng tạ từ Thuyền về đâu đó m...

Nhược thủy?!...

 Nhược thủy?!... Mồng tơi đọt tím ngẩn ngơ mà Chẳng thiết mây trời chuyện đã qua Một cổ bao tròng thân xác vữa Nghìn thu mấy cõi giọt mưa ngà Tay chìa miệng hốc câu nà nõn Bẻ nét cong ngòi sự nhỡn nha Chợt hiểu muôn đời thay chữ ‘nếu' Lòng nhân, nước biển thật hay là… (Nguyen Dai ngo) 08/06/2020.